Blog image

Em là ai trong cuộc đời này…

Chẳng còn lại gì cho em cả, dù chỉ là một tiếng thở than. Hình như ngoài kia, người ta rao bán nhau hết tận những nỗi buồn. Hết tận những rối ren, những ngày chật chội cũng thật rối ren.

Kể ra thì cũng tốt thôi. Nếu mà chỉ chia cho em tiếng cười, liệu rằng em có đủ tỉnh táo để đối phó với cuộc đời ẩm ương xung quanh em không.

Em có, đủ quan tâm để thấu hiểu người nào đó đang lặng lẽ cúi đầu ?

Em có, đủ kiên nhẫn cho đôi ba lần người ta nặng nhẹ em vì lỗi lầm vụn vặt ?

Và em đã, nhặt đủ cho mình hết những-gì-có-thể?

Thế nên phố nhỏ rất biết cách chiều lòng bất cứ ai. Một vội vã cho ngày lê thê sống. Một yên ắng khi em vừa kịp cửa đóng then cài. Có chút dịu dàng chạm đôi vai, tiếng đồng hồ gõ nhịp cũng chẳng còn đáng ghét đến thế. Mọi thứ thực ra đều là một-nửa-hoàn-hảo. Hoàn hảo cho em vào lúc này, vô dụng với em tại lúc kia. Nếu em hiểu và nhìn nó dịu đi vài tức giận, em sẽ thấy đời đáng yêu hơn nhiều.

Cứ bán hết đi. Bán cho nhau những buồn phiền ta vừa trải, đừng cho không kẻo làm mất giá trị những nỗi buồn.

Rồi trả lại em đôi câu chuyện bé xíu, vừa đủ để em lắng nghe mỗi đêm về. Đời mình hữu hạn, đừng ôm ấp mãi những vết thương không liền sẹo bao giờ. Được không em?

Cứ ví đời mình như biển lớn. Em có muốn ra khơi với hành trang là nặng trĩu tiếng thở dài và tiếng nức nở trong đêm vắng?

Gom cho mình đủ tin yêu đi em. Gom cho nhau đủ nhường nhịn. Nhắm mắt ngủ vùi, nơi ngực trái lại đập những nhịp hạnh phúc.

Mặc dù thi thoảng em vẫn thầm ao ước.

Giá mà ngày kia cho em đủ dịu dàng. Để yêu anh.

(Mặc Nhiên)

 

Trả lời